Kiến Thức Ngày Nay Online - Tạp chí thông tin Việt Nam - Cập nhật thông tin 24 h | Tin tức | Luôn đau đáu nỗi người! Hoàng Phủ Ngọc Tường
   Thời sự
   Kiến thức
   Tư vấn
   Văn hóa & Nghệ thuật
   Multimedia
   Tòa soạn và bạn đọc
   Thư giãn
   Kinh tế

   Các nhà tài trợ vàng


Đại Hồng Phúc
 
 
Nata Hoa Linh
 
 
Tài trợ tạp chí Kiến Thức Ngày Nay
 
 
Công ty TNHH đầu tư và phát triển Đông Tây - Ích Tâm Khang
 
 
Công ty Nguyễn Lê - Nước uống tinh khiết NEED

 

   Thành viên xuất sắc
Thành viên tích cực nhất tại diễn đàn:
Người đứng đầu:
zcuanhz (141 bài gửi)

02: teobathe (78 bài gửi)
03: sinnova (44 bài gửi)
04: thanhdat93 (37 bài gửi)
05: huongtram8195 (24 bài gửi)
06: tranjessica (23 bài gửi)
07: jessicatran (18 bài gửi)
08: reborn (18 bài gửi)
09: cpvdesign (15 bài gửi)
10: bimat (14 bài gửi)
   Software hữu ích
5 file mới nhất

1. MP3 Dancer 1.11
2. Super Internet TV 6.8
3. Download Accelerator Plus
4. CnC VideoConvert
5. Regclean

Chuyển đến danh mục Files
   Chơi Games Online

Bowling


Bông


Turbo spirit


Asian-cup


Tung quăng

Hãy nhuộm xanh tất cả những tay nắm bạn nhé, khi đó sẽ mở ra một...

Các Game Online khác

   Xem và nghe Online
Hạnh phúc đời anh(Phạm Thanh Thảo)
Giấc mơ diệu êm(Thùy Lâm)
Tường thuật và bình luận sự kiện 11/9()
Tay chơi bi da "Siêu nhí"()
Mùa Thu Con Gái(Phương Thùy)
Yêu Em(Hứa Vĩ Văn)
TVTN 9(TVTN 9)
Track 9(Vanesa Mae)

Xem nghe các tác phẩm khác

 


Luôn đau đáu nỗi người! Hoàng Phủ Ngọc Tường
29/05/2006

Xem hnh
Các nhà tài trợ kim cương


Đến nay Hoàng Phủ Ngọc Tường đã in trên 15 tập bút ký, thơ, nhàn đàm. Văn chương của Hoàng Phủ thấm đẫm tình yêu và trí tuệ, là thứ văn chương “tri âm tri kỷ”, làm nhiều thế hệ độc giả say mê. Trong văn chương Hoàng Phủ con người luôn là nhân vật trung tâm. Anh viết ...

...về ông quan yêu nước và thanh liêm  như Hoàng Diệu, Đô đốc Bùi Thị Xuân, Trần Cao Vân, Phạm Phú Thứ, Đặng Huy Trứ, Nguyễn Công Trứ...; những trí thức tài hoa như Trịnh Công Sơn, Ngô Kha, Bùi Giáng, Phùng Quán, Nguyễn Trọng Huấn, Trần Quốc Vượng... Nhưng, nhiều hơn đó là những người dân bình thường đã làm nên đất nước như Mẹ Duyến, anh Quy trong bút ký Đánh giặc trên hàng rào điện tử, là những người dân Lạng Sơn như bố Thiệu, anh Quý trong bút ký Rừng hồi, là mẹ Cộng, Phương trong Vành đai lửa, Bình và Hoàng trong Bản di chúc cỏ lau, như Apách, người A Sao trong Đời rừng v.v. Nhà văn đã viết về họ chan chứa như chính cuộc đời mình!

Không chỉ văn chương, mà trong đời sống hàng ngày ngày Hoàng Phủ Ngọc Tường luôn biểu hiện một tính cách nhất quán: đáu đáu yêu thương người. Đó là mối quan tâm hàng đầu của anh trong giao tiếp,ứng xử hàng ngày. Có rất nhiêu chyện vui, giai thoại về tính cách đó của anh. Được phép nhà văn, xin kể vài chuyện hầu bạn đọc. Hồi bao cấp, UBND tỉnh Bình Trị Thiên (cũ) phân cho giới văn nghệ sĩ ở Huế mỗi người một đám đất ở khu quy hoạch Trường An. Giá 200 mét vuông lúc đó chỉ 200 ngàn đồng. Hai vợ chồng Tường - Dạ cũng được một suất. Mỹ Dạ cầm tờ quyết định có dấu đỏ về khoe với Tường, không ngờ anh nổi giận: “Khu đất  ấy là khu mồ mả bao đời nay. Giờ ta tranh người chết mà ở sao? Thất đức lắm! Em đi trả ngay cho...”. Thế là Mỹ Dạ liền lên tỉnh trả quyết định cấp đất trước con mắt ngạc nhiên của các quan chức. Có người chuyển về địa phương khác vẫn giữ suất đất, bây giờ bán được tỷ bạc! “Mỗi lần nhắc lại chuyện “từ chối lộc trời” ấy, Hoàng Phủ cười bảo: “Mỗi người nằm một chiếc giường, có ai nằm được một lúc  hai chiếc giường đâu, khối người còn khó hơn mình!”


Những năm Mỹ Dạ đi học, có lần Tường cầm tem phiếu ra “Quầy cung cấp” dành cho sổ C để mua thịt lợn. Anh bảo cô  bán thịt bán luôn tiêu chuẩn cả quý để khỏi đi mua nhiều lần. Cô bán hàng đã cắt 3 kg tem phiếu, anh trả tiền. Đang chờ cân thịt, thì có người bạn thân gọi sau lưng. Anh quay lại, biết tin có người bạn đang ốm nằm trên viện, thế là anh đạp xe đi thăm bạn, quên béng chuyện mua thịt. Sáng hôm sau anh ra Hà Nội họp gấp, rồi vô Sài Gòn, đi liền mạch đến hai tháng mới về. Khi tìm đến tem phiếu để mua thực phẩm, thì không thấy đâu. Anh ra “Quầy C” hỏi, may người bán hàng vẫn nhớ ông khách gầy gò có nốt ruồi to tướng dưới cằm, mua ba cân thịt mà chưa lấy hàng! Anh Tường cứ nhắc kỷ niệm này để quả quyết rằng không phải người bán hàng nào cũng gian lận, mà có rất nhiều người tốt, phải tin con người chứ!


Năm 1979, chiến tranh biên giới ác liệt nổ ra. Anh bảo với tôi “Nhất định sẽ có tổng động viên”. Thế là anh chuẩn bị tinh thần để “lên đường kháng chiến”. Hơn tuần, chẳng thấy lệnh tổng động viên, anh sốt ruột nói với vợ: “Anh phải lên biên giới thôi, đất nước nguy nan, dân mình bị chết như thế, mình đứng ngoài cuộc không được! Em còn tiền không?” Thời đó, gia đình nào cũng sống bằng đồng lương, tem phiếu, làm gì có tiền dự trữ. Mỹ Dạ hiểu tính khí của chồng, nên lẳng lặng đi bán mấy tấm vải, ứng trước mấy tháng lương để cho anh đi biên giới. Chuyến đi ấy, Hoàng Phủ Ngọc Tuờng đã viết được bút ký nổi tiếng Rừng hồi. Nhà văn Nguyên Tuân khen Rừng hồi và bảo: “Nếu làm tuyển tập về ký Việt Nam, tôi giới thiệu ký “Rừng hồi” với tiểu ban tuyển chọn,... vì có “Rừng hồi” thêm vào thì cuốn sách hoàn chỉnh hơn”. 


Do đau đáu nỗi người, nhiều lúc Hoàng Phủ Ngọc Tường bị người “lừa” mà không hay biết, cứ đinh ninh mình đã làm được điều tốt cho con người! Xin kể vài chuyện thương người “ngô nghê” rất đáng yêu của Tường. Một lần ở Huế, hồi anh Tường mới đi châu Âu về. Có người bạn ở Đức mua tặng anh một chiếc áo khoác len da, màu vàng rất đẹp để chống lại cái rét châu Âu. Mới về Huế được mươi ngày, nhà điêu khắc Đỗ Toàn mời anh cùng chúng tôi ra quán. Trời rất rét. Ai ngờ lại gặp quán “bia ôm”. Rét tê người mà các em cứ “áo voan, mi-ni váy” trông thật đáng thương. Hoàng Phủ nhìn các em động lòng trắc ẩn. Anh cứ băn khoăn hỏi cô bé bên cạnh: “Sao rét ri mà em ăn mặc phong phanh rứa!”. Nói rồi anh cởi luôn chiếc áo khoác Đức của mình khoác lên vai cô gái trẻ. Khi ra về, côi gái cởi trả chiếc áo, anh nhẹ nhàng: “Anh tặng em để mặc cho ấm!”, rồi phong phanh áo gió về nhà!


 


Vui nhất là chuyện Hoàng Phủ tặng em tiếp viên nhà hàng chiếc đồng hồ quý. Sau Đại hội Nhà văn lần thứ V ở Hà Nội, tôi, Hoàng Phủ Ngọc Tường và nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo được anh Hồ Xuân Hùng, chủ tịch tỉnh Nghệ An lúc đó, mời về Nghệ An chơi.  Đêm đó chúng tôi uống ở một nhà hàng ở Vinh. Thấy cô em tiếp viên sáng sủa, lại ăn mặc đơn sơ, Hoàng Phủ lại nổi máu “thương người”: “Sao em không đi học, kiếm nghề chi mà làm, lại đi làm nghề này?”. Câu hỏi như chạm vào “huyệt” của nàng. Nàng liền thổ lộ “hoàn cảnh”. Nào “Mẹ em mắc nợ, nghèo quá không trả được“, nào “Em làm hai năm rồi mà vẫn chưa đủ tiền trả“. Cô gái vừa nói vừa  đỏ hoe mắt... Hoàng Phủ “thương quá”, hỏi: “Thế mẹ em còn nợ bao nhiêu?”, “Dạ mấy triệu...”. Đến khi tan cuộc, anh nhẹ nhàng cởi chiếc đồng hồ Omegar chói sáng trên tay đeo vào tay nàng, nói rất nghiêm trang: “Anh tặng  em chiếc đồng hồ này, bán đi mà đi kiếm việc làm khác!”. Sáng hôm sau, Nguyễn Trọng Tạo bảo chủ nhà hàng phải trả lại cho “ông khách” chiếc đồng hồ, vì “lúc ấy anh đùa cho vui”. Cô gái tiếp viên bị chủ nhắc nhở, liền đưa xuống phòng trọ  trả chiếc đồng hồ. Thấy cô xuất hiện, đưa  trả đồng hồ,  anh Tường ngạc nhiên: “Quân tử nhất ngôn, anh tặng em mà!”. Nói rồi anh lấy bút viết mấy dòng cam đoan là mình đã tặng đồng hồ cho cô gái. Khi về Huế, anh Lê Diễn, người đã tặng Tường đồng hồ, ở Đà Nẵng ra chơi, thấy Tường không đeo chiếc đồng hồ mình tặng nữa, nên hỏi: “Chiếc đồng hồ Diễn tặng anh mô rồi!”. Hoàng Phủ thản nhiên: “Minh đã tặng cho một cô gái ở Vinh rồi!”. Diễn vỗ đùi: “Anh có biết chiếc đồng hồ ba triệu đồng đó cả miền Trung này chỉ có Diễn và anh mới có không?”. Tường cười: “Mấy triệu mặc kệ, đã thương là cho, dân ta tội lắm!”


Là nhà văn nổi tiếng, người đã từng gặp gỡ đối thoại với 16 vị nguyên thủ quốc gia trên thế giới ấy lại sống rất hoà đồng với mọi người. Anh đi chữa bệnh ở Khe Sanh một thời gian, khi về Huế  có hàng chục người dân, già có trẻ có, ở thị trấn miền núi ấy, lặn lội hàng trăm cây số về Huế thăm anh, mang theo măng rừng, mật ong. Anh nhớ hết tên mọi người. Có lần anh nằm một mình, thấy không có ai đến chơi, anh điện cho tôi, nói một câu làm tôi nổi da gà: “Ngô Minh ơi, đến đây nói chuyện, mình thèm nghe tiếng người  lắm!”...


Vâng, Hoàng Phủ Ngọc Tường ngày thường cũng luôn đau đáu nỗi người!


 

Ngô Minh (Theo Kiến Thức Ngày Nay 563)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Ngủ trên tay ba (21/02/2008)
12 món quà (25/07/2006)



Ln đầu trang
Tin mới cùng chuyên mục
Ngủ trên tay ba
"Cuộc đời đâu phải tự nhiên xanh..."
Vườn Xuân Lan tạ chủ - mở đầu hành trình đi tìm cái đẹp của Nguyễn Tuân
Vườn Xuân Lan tạ chủ - mở đầu hành trình đi tìm cái đẹp của Nguyễn Tuân
Văn tế bạn chài Nghĩa An

Bài được đọc nhiều nhất
CÓ MỘT LOÀI HOA NHƯ THẾ...
Bất ngờ cuộc sống quanh ta: Những câu kệ trong lòng chuông
Mấy món quà của học sinh Hà Nội xưa
"Cuộc đời đâu phải tự nhiên xanh..."
Vườn Xuân Lan tạ chủ - mở đầu hành trình đi tìm cái đẹp của Nguyễn Tuân

   Chuyển đổi tiền tệ
  Số tiền:
  
  Từ
  
  Thành
  
 
   Từ điển

Tra theo từ điển:


   Bách khoa tòan thư
get info from WikiPedia


 
Tài trợ Kiến Thức Ngày Nay Online - kienthucngaynay.vn

Bản quyền thuộc về Tạp chí điện tử - Kiến Thức Ngày Nay Online
Số giấy phép: 395/GP-BVHTT, cấp ngày: 18/09/2002. Tổng biên tập: TS Nguyễn Thị Kim Ửng
- Chủ biên: Hàn Tấn Quang
Ghi rõ nguồn 'kienthucngaynay.vn' khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Trụ sở tòa soạn: 16 Trần Quý Khóach P.Tân Định Q.1 Tp.HCM
Liên hệ quảng cáo: Công ty TNHH TM - DV Ân Minh - 221/2 Trần Quang Khải P.Tân Định Q.1, Tp.HCM - Điện thoại: (848) 62911952 - Fax: (848) 62911951
Email: kienthucngaynay.vn@gmail.com - Website: www.anminh.com - Facebook: www.facebook.com/TapChiKienThucNgayNay | BẢNG GIÁ QUẢNG CÁO |